MỘT NỖI NIỀM ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI.

Ghét chia sẻ buồn phiền, nhưng vì mình không có bạn nhiều, mình viết ra cho đỡ thấy cô độc với ai buồn một mình bao giờ. Buồn cả thế giới phải buồn chung, nhưng phải không biết mình buồn vì cái gì, đấy, nỗi buồn Millennials. 

Happiness is a choice, hôm nay thì mình len lén chọn nỗi buồn một cách ồn ào và công khai. Thì cũng là mình, cũng do mình mà buồn thôi, không hiểu vì sao, xin cho mình ích kỉ nghĩ cho mình một hai ngày. Viết dài một hai trang giấy.

Vài dòng tươi sáng lạc đề một chút, chẳng quảng cáo gì, nhưng chắc có đoạn này là điểm sáng của cả một cuộc chia sẻ không ai đọc. Hôm nay tin vui nhiều lắm, nhiều tin vui làm mình vui lên. Vui rất vui. Vì tin này làm tất cả mọi người tự hào và phấn chấn, mình không thể ích kỉ buồn bã trong hội chợ mùa Xuân được. Mình vui cùng mọi người, tự hào về một người, rất tự hào và nể phục! Có cái để vui là mừng rồi.

_DSF4959.JPG

Vừa ở nơi có niềm vui chồng lên nhiều phấn khởi, có người mình tự hào ở đó, người ta bất chợt tự hào đi làm, mình tự ti về lại căn phòng nhỏ thân quen. Đến cửa nhà, băng qua bàn thờ của ba với vận tốc 5km trên giờ để đến nhanh tới phòng ngủ. Đến nơi thì mình đóng lẹ cửa phòng, mình lôi nhanh trong lòng ra nỗi đau không tả được. Nó tên Đau, con Đau này rất lanh và rất nhanh, nó ngay lập tức lại gần mình ngồi kế bên cố gắng làm thân. Hai đứa nhìn nhau không nói gì, không nói gì vì có đứa nào thấy nhau vì một đứa thì không có mắt vì đau nhiều quá, một đứa thì cận thị nặng (mình). Nó chỉ dám ngước mặt lên giả bộ nhìn cho mình tưởng nó có mắt thôi, mình biết nó muốn nói gì cho mình đau thêm. Mình kêu nó "Im đi, nói nhiều chỉ làm mày ngu thêm Đau à!", "Tao có mắt, mày thì không!" mình la làng, chứng tỏ điều gì đó.

I'm not used to express my emotion, when I'm happy and when I'm unhappy, I have the same facial expression. My own raw fresh negative emotion is not something I want to give out to the world. Mình luôn put up a dorky face because I am happy by default. Just recently the sadness, for a long time, it came back and colonized my soul, entered my territory without my expectation. Now I am figuring ways to deal with it, most of it is planning on the map to get that darkness out of my mind, strategise a tactical fight with my sorrow to kick it out of my effin' heart. 

The reason why I don't show but rant on the internet instead because basically no one reads, so I feel safe LOL. And I myself, as well as people around me they don't deserve to have this shitty feeling through my resting-bitch face when my mood is not swinging. They are not out to get this shit anyways, they are out to get happiness and success. No point of confronting this feelings with myself infront of others, or displaying it on my face walking around as an art form because how can they understand? It's not fair, and it's not art, it's shit. The fairest way to deal with this is to feel it my own way, for a certain hours or days, and that's it, no more of this shit.

You gotta put a deadline on sadness, because if you are not in control, it will control you. It is as addictive as alcohols. 

Nói thiệt lòng, vì mình cũng không thích emotional shits từ người khác nên mình cũng chẳng share với ai nỗi buồn của mình. Share ra thì hoặc là phiền người nghe, dễ làm họ viêm tai. Không thì cũng chẳng ai quan tâm. Hiểu thì chắc là không ai hiểu được đâu vì não người họ rất thông minh, chỉ nghe mấy chuyện quan trọng thôi, chuyện mình là tuổi gì so với Nước Mỹ và Vị Tổng Thống Vĩ Đại. 

_DSF4976.JPG

Mà khi buồn, không khóc đươc thì phải xả, nên mình viết, có ai đọc? Hehe. That's why I write. Doesn't it sound like a disease or sickness? It does, because it fucking is. 

More into myself and my ridiculous sadness symptoms: Mình là đứa hay bottle up sadness and pains, indescribable feelings is my favourite shits to stock up in my Emotion Warehouse. This shit is something salty, I hear the sounds of a breaking glass too and it's echoing. I feel the scars are starting to get bloodier and messier, I don't think the warehouse has cleaner. My heart is painfully lazy, it doesn't want to workout, it's fat and slow and it's cracking up slowly, the visual of it looks similar to the image of a mirror just dropped off the table down on the dirty floor, yes, that's the cracking image and sound I mean. There is an emptiness also sitting somewhere in the house but it has no use right now so I just let it sit there feeling invisible.

IMG_9030.JPG

Mình ước gì mình có nhiều tiền, mình sẽ mang nỗi Buồn này cùng mình bỏ trốn đi đâu đó xa thiệt xa. Dụ được Buồn vượt biên qua Campuchia rồi, mình sẽ vô trách nhiệm bỏ nó ở lại đó. Rồi mình sẽ coi như không biết Buồn này của ai, là gì, what the hell why it's with me rồi cứ thế mình cao bay xa chạy về lại Việt Nam. Nghe hơi tội nghiệp cho nó, ghét mình, nhưng Buồn là thứ cảm xúc vừa có trong tay là muốn bỏ nó đi liền. 

Buồn và Đau rủ mình đi chơi, "Let's go on a trip, Buồn Đau trip!", said the happiest couple ever. Sounds fun and exciting, at least there is a trip, a vacation maybe. Giờ mình chạy với hai đứa nó cái đã. Hối ghê quá.

Hứa sẽ đi chơi về đúng hẹn, hai đứa này đi chơi chung hoài sẽ điên sớm. Mình rành hai đứa nó lắm, và hai đứa nó rành mình hơn cả chính mình.